BÉ BIẾNG ĂN – BIẾNG BÚ

Rate this post

BIẾNG ĂN BIẾNG BÚ LÀ HIỆN TRẠNG TẠI VIỆT NAM

ĐÓ LẠI KHÔNG bắt buộc LÀ BỆNH rất nhiều…VÌ SAO?
VÌ ĐÓ LÀ TÂM BỆNH CỦA CHA MẸ…

Hãy cùng nhau vượt qua gai đoạn bé biếng ăn biếng bú mà ít sress nhất

Ép bú dẫn đến biếng bú
biếng bú dẫn đến biếng ăn luôn
cứ cái gì cho vào miệng là sợ

Nhưng…ko ép ăn dễ hơn ko ép bú
vì ko ép ăn còn có bú ÉP
ko ép bú…các mẹ sợ con ko sống nổi

Hãy cùng các mẹ thông thái có kinh nghiệm dạt dào & kiến thức về BIẾNG ĂN chia xẻ và giải tỏa tâm lý cho chính mình. Cũng như tìm giải pháp … cho mẹ & con và người thân …
 

Hình như ở các gia đình nghèo khó, vấn đề biếng ăn không bao giờ được đặt ra
bởi lẽ con nhà nghèo, bữa no bữa đói, chúng đua nhau ăn đến cha mẹ nên nhịn
cho chúng, làm gì có chuyện biếng ăn, chỉ lo không đủ cho chúng ăn thôi.

 

Vì bệnh tật
Dĩ nhiên ai cũng biết thỉnh thoảng bé biếng ăn vì đau yếu, tiêu chảy, cảm, nóng,
ban đỏ… Bé biếng ăn một cách thình lình chính là triệu chứng của một bệnh nào
đó rồi.


Một đôi khi trẻ sơ sinh biếng ăn vì có tật ở một bộ phận nào đó thuộc bộ tiêu
hóa như sứt môi, thực quản nghẹt… những bệnh lở miệng loét niêm mạc, viêm
họng, nhọt mủ sau hầu, dĩ nhiên làm cho bé đau đớn không ăn được dù rất
muốn ăn chứ không phải biếng ăn. những bệnh xa gần khác cũng có thể làm rối
loạn tiêu hóa như viêm amidan, thúi tai, nhiễm trùng đường tiểu… Những sai
lầm trong dinh dưỡng như pha sữa không đúng cách, dùng sữa không đúng loại
hay bé không chịu thiết bị sữa bò nào đó, không chịu bột… cũng làm cho bé biếng
ăn. Cuối cùng bé có thể biếng ăn vì thiếu sinh tố, thiếu chất sắt… Nhưng ngược
lại thặng dư sinh tố, nhất là các loại sinh tố A, D hay uống nhiều các loại thuốc
bổ dưới hình thức sirop cũng có thể làm cho bé biếng ăn nữa! Bác sĩ sẽ buộc phải hỏi
cặn kẽ, khám tổng quát rồi mới có thể kết luận là chứng biếng ăn của bé do tâm
lý hay do dinh dưỡng, do bệnh tật.
 

Vì tâm lý

Thỉnh thoảng bé bỏ bú chỉ vì bà mẹ đã pha thuốc vào sữa “lường gạt” bé, làm
bé sợ và bỏ bú mấy ngày ngay tắp lự. Có khi vì mẹ thêm một thức ăn lạ đột ngột, bé
không thích cũng bỏ ăn. Trong khoảng từ 4 đến 9 tháng tuổi phần nhiều bé
biếng ăn vì lúc đó bé đang tăng trưởng và phát triển về tâm lý, chậm lớn mạnh về thể
chất. Thời gian này bé còn mọc răng, thích gặm nhấm, cắn, hơn là thích bú “như
con nít”. Bé sẽ lên cân chậm và ít bú trong thời kỳ này. Nhưng nguyên nhân tâm
lý sâu xa nhất theo các nhà tâm lý nhi đồng là có một sự xung khắc giữa nền
“văn minh” với những quy luật cứng nhắc của nó và bản năng cá biệt, phức tạp,
cụ thể của từng bé. Trong hai tháng đầu, nếu vì lý do gì người mẹ không thể cho
con bú sữa mẹ được nữa thì sự “xung khắc” đã bắt đầu từ đó. Sữa mẹ như ta
biết là một vật dụng sữa thiên nhiên, lý tưởng của trẻ. Bé có thể khi vui bú nhiều, khi
buồn bú ít, nhởn nhơ mà bú, thành thơi mà bú. Sữa mẹ cũng tùy theo nhu cầu
trẻ mà tăng hay giảm; “bình sữa” lúc nào cũng sẵn sàng, cũng có nhiệt độ thích
hợp, cũng sạch sẽ; mùi vị sữa cũng thích khẩu cho từng trẻ, khác xa với cái bình
bú, cái núm vú kỹ nghệ cùng một khuôn mẫu cho hàng triệu trẻ em và sữa thì
luôn luôn có cùng phẩm chất, mùi vị… ngoài ra bú sữa nhân tạo trẻ còn bị bắt
bú vào những giờ giấc nhất định, cân lượng nhất định cho đủ bao nhiêu calori.
Tới giờ bú mà bé đang ngủ cũng bị dựng đầu dậy, khi bé đói mà chưa tới giờ thì
người ta cứ để cho khóc! Lối bú nhân tạo này thường bỏ các cữ bú đêm trong
khi thực ra bé phải bú cả đêm ít nhất là mấy tuần lễ đầu rồi mới bỏ dần được. Ai
cũng biết bé sơ sinh thường ngủ ngày rồi đêm lại thức bú. Khoảng từ 6 đến 12
tháng bé biếng ăn là vì cách bỏ bú (dứt sữa) của ta không khéo, thay đổi thức
ăn quá đột ngột làm bé mất sự thèm ăn. Từ một tuổi trở đi, có những “xung
khắc” mới. Lúc đó bé tăng trưởng cá tính mạnh, thích độc lập, thích làm trái ý mẹ,
người mẹ không hiểu vẫn tiếp tục chăm sóc quá đáng, kiểm soát từng ly từng tí,
ép bé ăn thứ này vật dụng khác theo ý mình. Bé càng ít ăn, mẹ càng lo lắng, có khi
giận dữ nữa và bé càng phản ứng mạnh, bỏ ăn luôn. Từ 15 đến 18 tháng bé
thích ăn bốc hay phá phách thức ăn, vung vãi, đổ bừa bãi khiến bà mẹ bực mình
cho là mất vệ sinh và tìm mọi cách để “đưa bé vào vòng kỷ luật” một cách tuyệt
vọng. Bà bắt bé tập cầm muỗng, cầm đũa, hay đút lấy chứ không cho bé ăn một
mình nữa, và dĩ nhiên bé lại ăn mất ngon. Cũng trong khoảng tuổi này, nhiều bé
đã có thêm một đứa em, một “địch thủ đáng gờm” của bé. Bé ganh tị, khổ sở,
cảm thấy mình bị bỏ rơi, tủi thân và như thế làm sao bé có thể ăn ngon ngủ yên
nữa! Từ hai tuổi trở đi, bé đã được xem như một người lớn trong nhà. Mẹ bắt bé
ngồi vào bàn ăn ngay ngắn, nghiêm chỉnh, quấn khăn ăn chung quanh cổ, ép bé
ăn các món ngon, bổ theo ý mẹ, và bé ì ra hay chỉ ăn chút đỉnh như mèo ngửi.
Không có gì bực mình bằng bị ép ăn, nhất là bị quan sát từng ly từng tí trong lúc
ăn! Chúng ta cũng vậy, bao giờ “ăn vụng” cũng ngon hơn.

Nguyên tắc chữa trị

Biết những nguyên nhân tâm lý bệnh lý như vậy rồi, cách chữa trị chứng biếng
ăn của bé không khó. trước tiên, đừng quên là có nhiều hạng trẻ. Có hạng “thực
như hổ” cũng có hạng “thực như miêu”. Cũng đừng quên có những quá trình
tăng trưởng bình thường mà bé ăn uống ít đi, không thèm ăn. Mập bự không phải
là ấn tượng của sự khỏe mạnh. Nếu bé ít ăn mà vẫn khỏe vẫn chơi thì cứ mặc kệ.
Nhờ bản năng, bé sẽ tự kiếm lấy thức ăn thích hợp. Nhờ bản năng bé biết phải
ăn thức gì, ăn bao nhiêu và ăn ra sao. Ta đừng quan trọng hóa vấn đề. Nếu ta
không cữ kiêng quá đáng, để bé tự ăn trang bị gì bé thích thì không bao giờ bé chết
đói đâu (bé bị thiếu ăn, bị ốm đói phần nhiều là do ta không cho bé ăn: Sau cơn
bệnh ta bắt bé cữ kiêng quá đáng. Lúc bé thèm ăn lại, ta không dám cho ăn).
Nếu bé vì lý do gì đó chê bữa thì cũng mặc kệ, “đói đầu gối nên bò” đừng lo.
nên kiên nhẫn. Đừng nài ép, đừng rầy rà, hăm dọa hay dụ dỗ gì cả. Đừng quan
tâm quá đáng làm bé khó chịu thêm. Không cổ vũ, không hài lòng, khen ngợi.
Cũng không so sánh bé với bé này bé khác. Không để ý đến bé, bé sẽ ăn lại
được lúc nào không hay!
Dĩ nhiên, một cách kín đáo ta sẽ theo dõi bé xem bé thích món gì, ta phân phối
kha khá món đó cho bé. Ít thôi, để cho bé còn thèm ăn. Ê hề quá cũng dễ ngán
ngược
Nếu bé thích ăn một món hoài rồi đổi sang món khác cũng được! Đừng lo thiếu
chất này chất kia. Khi cơ thể thiếu gì nó sẽ đòi ngay.
Từ 12 đến 18 tháng bé thích vọc phá, thích tự ăn một mình, không chịu người
lớn đút cho, ta cứ để yên cho bé. Nếu bé không ăn đúng bữa, đúng lượng cũng
không sao. Nếu trước bữa mà bé đã ăn bánh ngọt, uống sữa, ăn kẹo thì dĩ nhiên
không ăn đúng bữa chẳng có gì là lạ. Có bé thích ăn trong khung cảnh ganh đua
với anh chị, bạn bè. Ta khéo léo tạo khung cảnh đó cho bé. Có khi cũng buộc phải
cứng rắn một chút. Không phải là nạt nộ đâu, nhưng nhờ một người khác –
không buộc phải là mẹ bé – cho ăn thì bé sẽ ăn nhiều hơn. Có khi xa nhà một thời
gian bé cũng ăn nhiều, có lẽ là nhờ không khí vui, lạ.

Một điểm quan trọng là các trang bị thuốc kích thích dạ dày, làm cồn cào ruột không
giúp ích gì cho việc chữa trị chứng biếng ăn. Các sinh tố, nhất là sinh tố D thặng
dư – các loại sirop bổ dưỡng càng giúp cho bé mất sự thèm ăn thêm.
Tóm lại là trong vấn đề bé biếng ăn, ta không có gì để lo ngại cả. Nếu có bệnh
thì chữa, nếu do nguyên nhân tâm lý thì khéo léo, kiên nhẫn một thời gian bé sẽ
khỏi, nếu sai lầm trong dinh dưỡng thì cần sửa lại cho đúng.
 
 Bé gầy ốm quá

Không rõ các đồng nghiệp của tôi thế nào chứ tôi cứ bị bà con trách hoài khi họ
trông thấy các con tôi: Con bác sĩ gì mà ốm nhom vậy! Trong ý những bà con
bạn bè thân yêu đó của tôi thì con một bác sĩ phải mập mạnh hơn người. Tôi
không biết nói sao chỉ cười trừ. Nhưng tôi biết rõ một điều là chúng có ốm nhom
thực, nhưng không bệnh hoạn, thế đủ rồi. Hình như “nó” có thời kỳ. Bé LN bụ
bẫm cho đến tháng thứ năm thiết bị sáu gì đó rồi thì bắt đầu gầy tếo lại. Đó cũng là
thời kỳ bé bắt đầu mọc răng, biếng bú, cũng là thời kỳ bé được chích ngừa các
thiết bị bệnh bại liệt, ho gà, uốn ván, bạch hầu… ít nhiều làm bé khó ở, ảnh hưởng
phần nào đến sự thèm ăn. Tiếp đó, đến thời kỳ bỏ bú (cai sữa), bé được cho ăn
thêm những thức ăn lạ.

Bé ốm nhom năm ba tháng rồi khá trở lại vì đã thích
nghi được hoàn cảnh mới. Bé ăn nhiều, ngủ nhiều. Có da có thịt nhưng không bụ
bẫm nữa. Giữa năm vật dụng hai, bé lại ốm teo lại. Bé mới đi vững, ham đi lắm, thích
leo trèo, phá phách. Rồi học nói. Nói như sáo. Đó cũng là thời kỳ bé vững mạnh
mạnh về tinh thần. Cuối năm thiết bị hai, bé biết chống đối, muốn độc lập, không
ngoan nữa mà lúc nào cũng “không, không”. Cũng vừa lúc bé có thêm đứa em,
ganh tị với em… Một thời gian sau bé lại khá lên, mập lên cho đến lúc ba tuổi
vào học vườn trẻ, bé lo lắng, bỏ ngủ trưa, mệt và dĩ nhiên lại gầy ốm lại. Bé KH
khá hơn. 

Lúc mới sinh nặng ký hơn chị, tính tình ít lo lắng, ngủ dễ, ăn nhiều và
vì vậy bé rất khá. Nhưng vì không được chích ngừa ho gà, bé bị một trận ho gà
tơi tả, không ăn uống gì được bắt buộc ốm nhom sau đó. Như vậy theo tôi bé có thể
gậy ốm hay mập mạp tùy từng thời kỳ tăng trưởng, chịu ảnh hưởng cả sinh lý
lẫn tâm lý, dĩ nhiên không kể khía cạnh di truyền. Khi bé biết đi, ham leo trèo, bé dễ
bị gầy ốm vì hoạt động nhiều. Khi bé bị dứt sữa, xa mẹ, ganh tị với em, mọc
rặng, lớn mạnh bắt mắt… bé cũng dễ biếng ăn mà gầy ốm. Bé nào tính tình hay
lo lắng, khó ngủ, ít ăn không làm sao có thể mập nổi. Ngược lại, bé nào nằm
xuống ngủ khò, ăn vặt “độc quyền môn” thì dù có muốn gầy cũng không được.

Nguyên nhân

Có nhiều nguyên nhân gây sự gầy ốm của bé. Nếu ở các nước tiên tiến Âu Mỹ,
chi tiết quan trọng là khía cạnh thần kinh tâm lý thì ở xứ ta, bệnh tật và thiếu dinh
dưỡng vẫn còn là những nguyên nhân gần gũi.
trước tiên, ta kể, chi tiết di truyền: cha mẹ mảnh khảnh, ít ăn thì con cái cũng
mảnh khảnh, ít ăn là lẽ thiên nhiên. Một bà mẹ phốp pháp, gánh hàng rong nào
cũng gọi vào thì bé cũng dễ vươn lên là phì lủ. Một vài bệnh truyền nhiễm thường
có ở xứ ta như viêm phế quản, tiêu chảy cũng làm bé gầy ốm rất mau. Một vài
bệnh khác cũng làm bé gầy ốm, có tính kinh niên buộc phải chữa lâu dài và bồi bổ lâu
dài mới lại sức, chẳng hạn bệnh lao phổi, lao hạch, bệnh viêm a-mi-đan và sau
cùng không được quên bệnh sán lãi.
Muốn cho bé lên cân thì cần chữa tận gốc bệnh. Hết bệnh, bé mới thèm ăn và
mới lên cân. Thuốc bổ đóng một vai trò rất thiết bị yếu, thường là không cấp thiết,
trừ phi bác sĩ thấy thiếu một vài chất nào đó như thiếu chất sắt, thiếu sinh tố…
Bé gầy ốm vì thiếu ăn cũng có, nhưng không đến nỗi, dù trong thời buổi kinh tế
cạnh tranh này, tôi nghĩ vậy. Dù sao thì cha mẹ cũng có thể nhịn cho con ăn.
Thường trẻ ốm mà vì thiếu ăn là do kiêng cữ quá đáng và ăn uống sai lầm. Sau
những lần bệnh tiêu chảy, ban đỏ… nhiều bé bị bắt cữ ăn hàng tháng, cuối cùng
bị ốm đói. Nhiều lần, trước những trẻ bị bệnh này, tôi đùa: “Thà để bé chết đói
còn hơn là chết vì bệnh, nên không?”. ví như ăn uống không đúng cách
làm cho bé bị gầy ốm còn nhiều hơn: bé hơn một tuổi rồi rồi mà vẫn nhơi vú da
của mẹ mãi, không chịu cho ăn thêm các thức ăn khác hoặc bú sữa pha chế
không đúng cách, bị rối loạn dinh dưỡng sinh ói mửa, tiêu chảy. Bé bị cho ăn
toàn bột vì mẹ tin tưởng những lời PR tưởng bột có thể thay thế cho sữa
(xem Thực phẩm của bé).
Một đôi khi, nhất là ở những gia đình khá fake, trung lưu, bé gầy ốm vì nguyên do
tâm lý. Một bé bị chê gầy, chê ốm, rồi ép ăn, bắt tẩm bổ đủ thiết bị dễ phản ứng lại
bằng cách bỏ ăn, không thấy thèm ăn nữa. Một bé đau mới mạnh thèm ăn đồ vật
này lại bị ép ăn vật dụng kia “cho bổ” cũng có cùng tâm trạng. Những bé hay lo âu
ganh tị thường là những bé gầy ốm – lo lắng, ganh tị, mặc cảm làm ăn mất
ngon, lại tiêu hao một số năng lượng khá lớn.

Chữa trị

Chữa trị như vậy tùy ví như. Nếu là một ví như tâm lý thì phải tìm cách
giải tỏa những ẩn ức của bé, giúp cho bé hết lo sợ, hết ganh tị, không mặc cảm
từ đó mới ăn được, ngủ được và lên cân. Bé hoạt động quá bắt buộc được nghỉ ngơi,
ngủ nhiều hơn, mới có thể mập được. Dù sao, nếu bé gầy ốm quá cũng cần làm
tìm xem nguyên nhân ở đâu. Nếu có bệnh, lao, sán lãi, thiếu sinh tố, thiếu sắt…
chữa cho hết bệnh sẽ làm cho bé lên cân trở lại mau chóng. ví như tâm lý
thì phức tạp hơn nhưng cũng có thể chữa trị được. Thấy bé gầy om, tự ý mua
một lô thuốc bổ về cho uống, cả các đồ vật thuốc kích thích bao tử, làm cho có cảm
giác đói… không ích lợi gì cả. Thuốc bồ chưa thấy bổ đâu chỉ thấy làm bé khổ sở
vì bị ép uống thuốc, lo âu vì thấy ba má nỗi lo, xấu hổ vì bị chế giễu càng biếng
ăn thêm. Không kể các loại sirop ngọt đều làm cho bé ăn mất ngon.
Tóm lại, ở ta, ko kể giả dụ gầy ốm do di truyền, các nguyên nhân thuần
túy tâm lý ngày càng gặp nhiều trong xã hội hiện nay: cha mẹ bận rộn làm ăn,
con toàn bộ bị bỏ rơi, thiếu tình thương, thiếu sự âu yếm. Trẻ bị ép ăn, ép
uống, ép dùng thuốc bổ, nhiều giả dụ trở cần béo phì hoặc đờ đẫn, lãnh
đạm rất đáng lo ngại. Mặt khác, do thiếu dinh
dưỡng, do bệnh tật vẫn còn nhiều. Các loại thuốc bổ, thuốc kích thích đều không
cấp thiết trong các trường hợp này nếu không có sự chỉ định chính xác của thầy thuốc.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *